nó xưa giờ, vẫn luôn coi người ta là bạn, một người bạn tốt. nó luôn làm tất cả những gì có thể
nhưng hôm nay nó chợt nhận ra, tình bạn luôn cần sự sẻ chia từ cả 2 phía.
nó bỏ cuộc.
xin lỗi,
bạn không xứng đáng với những gì nó tin tưởng,
bạn quá ích kỷ!
kể từ giờ về sau, nó sẽ không làm mọi chuyện chỉ vì bạn muốn,
nó sẽ không xem bạn như một người bạn thân nữa
chào nhé,
một người tôi từng xem là bạn!
Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015
Thứ Ba, 15 tháng 12, 2015
Thứ Sáu, 11 tháng 12, 2015
"THẤY. Ờ CŨNG ĐẸP. SAO??.."
1. Không có gì là không thể làm, chỉ là mình có đang đi đúng hướng hay không!
2. Thông minh một chút, sửa đổi lại một chút, và đi đúng hướng thì mình sẽ đạt được tất cả những gì mình muốn.
3. Cái gì trong cuộc đời cũng đều có cái giá của nó..
"THẤY. Ờ CŨNG ĐẸP. SAO??.."
Thứ Tư, 16 tháng 9, 2015
y học thường thức
http://alternativehealthatlanta.com/immune-system/sugar-and-your-immune-system/
Sugar and Your Immune System
Dr. Linus Pauling's Forgotten Research
Your body has a very efficient system for protecting itself from outside "invaders" such as viruses, bacteria, fungi, etc. The single most important part of this system is the body's ability to identify and destroy any invaders that get inside.
There is a fact that you may not know about your body’s immune system:
EATING ANY KIND OF SUGAR HAS THE POTENTIAL TO REDUCE YOUR BODY'S DEFENSES BY 75% OR MORE FOR FOUR TO SIX HOURS.
This is not new data. In the 1970's Dr. Linus Pauling (one of the greatest researchers in the field of microbiology) discovered that vitamin C helps the body to combat the common cold. As part of the same research, Dr. Pauling found that sugar severely slows down this same process.
This is very important to know, as using this information can prevent illness and dramatically assist healing. Because the idea that sugar is "bad" for you is so controversial, I am going to give you a quick, simplified tour through your own immune system so you can see for yourself what Dr. Pauling discovered.
1. How Your Body Disposes Of Invaders
Bacteria, viruses, etc. are literally "swallowed" by a special type of cell called a "phagocyte." This is a cell, such as a white blood cell, that engulfs and absorbs waste material, harmful microorganisms, or other foreign bodies in the bloodstream and tissues.
2. Vitamin C
Dr. Pauling discovered that vitamin C is needed by white blood cells to engulf and absorb viruses and bacteria. In fact, a white blood cell has to contain 50 times the concentration of vitamin C as would normally be found in the blood around it. That's how Dr. Pauling came up with the "take vitamin C for a cold" theory. In order to continue to destroy bacteria and viruses, the white blood cells have to accumulate vitamin C all the time to keep up the 50-times concentration. So, vitamin C is being moved through the cell membranes into the white blood cells all over your body, all the time. That's why it's important to have plenty of vitamin C available to your body.
3. Sugar
Glucose (sugar in its simplest form, as found in the blood stream) and vitamin C have a similar chemical structure. So similar, in fact, that when a white blood cell tries to pull in more vitamin C from the blood around it, glucose can get substituted by mistake. If the concentration of glucose in the blood goes beyond a certain concentration, the white blood cell's 50-times vitamin C concentration can start to drop because of the large amount of glucose it's pulling in as a substitute for vitamin C.
In fact, at a blood sugar level of 120, the white blood cell's ability to absorb and destroy viruses and bacteria is reduced by 75%. This blood sugar level would be easily obtained by any normal person eating some sugar (cake, cookies, candy, soda or even drinking fruit juice). Further, it can take four to six hours for the vitamin C concentration in the white blood cells to reach that optimum 50-times concentration again.
Conclusion
As you can see, it's not a great idea to eat any kind of sugar if you're sick, including the much-recommended orange juice (which may contain vitamin C, but this won't help if the white blood cells can't get past the sugar to use it!). Further, if you were on a program of health improvement of any kind, sugar would be your number-1 enemy! No matter if you're healing from an injury, either. White blood cells and other phagocytes remove dead tissue as well as other types of waste associated with injury healing.
Talk to us about how to avoid sugar and some really great sugar substitutes you can use! And the next time you go to the drug store and notice that the cough syrup contains mostly sugar, you can wonder as we do what happened to this valuable research that no one seems to know?
More Information
Colds and flu aren't the only reason not to eat sugar. Look through this list of other-sugar-related-ailments. If you are suffering from any of these, think about how much sugar you are ingesting. Here's another article on a blood sugar stabilizing diet, it's similar to the Mediterranean-type diet. This is a very simple and delicious way to cut back on the sugar.
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2015
Độc bước...
Nói chuyện với một người, rồi thành thân, thành quen, dường như là.. có cái gì đó khác.
nhưng bản thân lại tự nhủ, không được thích người đó đâu.. bởi.. người ta, không hợp, người ta.. chắc cũng không có tình cảm với mình . vậy thôi, cứ xem như a e thân vậy đi nhé, không chút ràng buộc..
Có một người khác theo đuổi, vì thấy không đc nên từ chối, rồi né, rồi tránh.. bạn bè kêu cứ bình thường đi, né làm gì.. kệ họ đi, nh không làm đc.
vì sơ,
người ta sẽ không quên được mình, hay một mặt lại sợ.. nếu cứ tiếp xúc, mình có thể sẽ thích ng ta thiệt. lúc đó lý trí, nó sẽ không chịu nghe lời nữa..
Nhớ tới một người, đã từng là quá khứ, bỗng nhiên sau bao lâu, giờ học chung bv. lại muốn gặp lại muốn đối diện, và sẽ mỉm cười: bao lâu qua a sống tốt chứ, còn em, em đã thực sự sống tốt, khi không có anh!!
buồn,
muốn có một người để nói..
nhớ. yêu anh!!
nhưng bản thân lại tự nhủ, không được thích người đó đâu.. bởi.. người ta, không hợp, người ta.. chắc cũng không có tình cảm với mình . vậy thôi, cứ xem như a e thân vậy đi nhé, không chút ràng buộc..
Có một người khác theo đuổi, vì thấy không đc nên từ chối, rồi né, rồi tránh.. bạn bè kêu cứ bình thường đi, né làm gì.. kệ họ đi, nh không làm đc.
vì sơ,
người ta sẽ không quên được mình, hay một mặt lại sợ.. nếu cứ tiếp xúc, mình có thể sẽ thích ng ta thiệt. lúc đó lý trí, nó sẽ không chịu nghe lời nữa..
Nhớ tới một người, đã từng là quá khứ, bỗng nhiên sau bao lâu, giờ học chung bv. lại muốn gặp lại muốn đối diện, và sẽ mỉm cười: bao lâu qua a sống tốt chứ, còn em, em đã thực sự sống tốt, khi không có anh!!
buồn,
muốn có một người để nói..
nhớ. yêu anh!!
Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015
Viết cho người tôi yêu.. :))
Viết cho ngày hôm nay…
4 năm rồi đấy nhỉ, đã 4 năm kể từ khi con gái xa gia đình lên sài gòn học, nhanh thật bố mẹ ạ!
4 năm trôi qua, với bao nhiêu đổi thay, bao khó khăn nhọc nhằn..
Vẫn nhớ ngày nào khi con gái còn lơ ngơ đến độ đi lạc trên con đường chưa đến 2 cây số từ trường học đến ktx. Thế mà h đã có thể bon bon xe chạy rà trong khắp cái thành phố này.
Vẫn nhớ ngày nào khi con gái còn phải vật vã ôn thi, tối tối uống cà phê chỉ để thức khuya ôn bài, để chỉ mong được đến một ngày có thể cầm tờ giấy báo đỗ đại học. Thế mà nay đã đi được hơn phân nửa chặng đường..
Trong suốt quãng đường đi đó, con đã vấp ngã nhiều lần, đã tự nhủ đứng dậy, nhưng rồi con lại vấp ngã…
Mục tiêu con đã đặt ra, bao kế hoạch con cũng đã vạch.. thế mà.. dường như con lại đã quên..
Hôm này, một ngày nghỉ cuối tuần như bao lần, con lại tiếp tục phạm phải sai lầm.
Mệt mỏi, thất vọng, chán nản… chính là thứ mà con đã nhận lại được sau đó…
4 năm rồi đấy nhỉ, đã 4 năm kể từ khi con gái xa gia đình lên sài gòn học, nhanh thật bố mẹ ạ!
4 năm trôi qua, với bao nhiêu đổi thay, bao khó khăn nhọc nhằn..
Vẫn nhớ ngày nào khi con gái còn lơ ngơ đến độ đi lạc trên con đường chưa đến 2 cây số từ trường học đến ktx. Thế mà h đã có thể bon bon xe chạy rà trong khắp cái thành phố này.
Vẫn nhớ ngày nào khi con gái còn phải vật vã ôn thi, tối tối uống cà phê chỉ để thức khuya ôn bài, để chỉ mong được đến một ngày có thể cầm tờ giấy báo đỗ đại học. Thế mà nay đã đi được hơn phân nửa chặng đường..
Trong suốt quãng đường đi đó, con đã vấp ngã nhiều lần, đã tự nhủ đứng dậy, nhưng rồi con lại vấp ngã…
Mục tiêu con đã đặt ra, bao kế hoạch con cũng đã vạch.. thế mà.. dường như con lại đã quên..
Hôm này, một ngày nghỉ cuối tuần như bao lần, con lại tiếp tục phạm phải sai lầm.
Mệt mỏi, thất vọng, chán nản… chính là thứ mà con đã nhận lại được sau đó…
Mọi lần, con vẫn luôn tự nhủ sẽ là lần cuối, sẽ không để phí phạm thời
gian thêm nữa, nhưng con lại không làm được bố, mẹ!
Tối qua, con đã nghe rất nhiều bài diễn thuyết về niềm tin, về mục tiêu,
về phương hướng… và con tự nhủ, lần này, liệu con có thể làm được??
Sẽ không ai có thể biết được câu trả lời nếu như ta không thử tìm kiếm
phải không ạ??
Lần này nhất định, sẽ là lần cuối. hôm nay nhất định, là ngày mà con sẽ
thay đổi.. mục tiêu con sẽ đặt lại, kế hoạch cụ thể con cũng sẽ vạch ra… và con
sẽ phấn đấu hết mình.. con, sẽ không để bố mẹ phải thất vọng vì con nữa!!!
------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mấy bữa nay nó cứ sổ mũi hoài, uống thuốc mãi mà chẳng chịu dứt. Hồi chiều nó vừa nấu được một nồi cháo cho mình đấy mẹ, đơn giản thôi, nhưng mà ngon lắm ạ. Bỗng nhiên, nó thấy nhớ bố mẹ, nhớ nhà ghê gớm. Nó mong sao nhanh nhanh cho đến ngày cưới của a để được về thăm nhà, thăm bố, thăm mẹ. hehe. Hôm qua mới vừa gọi điện cho mẹ xong, thế mà h lại thấy muốn gọi nữa rồi. hic. Thấy háo hức ghê í. Hihi
------------------------------------------------------------------------------------------------------
Mấy bữa nay nó cứ sổ mũi hoài, uống thuốc mãi mà chẳng chịu dứt. Hồi chiều nó vừa nấu được một nồi cháo cho mình đấy mẹ, đơn giản thôi, nhưng mà ngon lắm ạ. Bỗng nhiên, nó thấy nhớ bố mẹ, nhớ nhà ghê gớm. Nó mong sao nhanh nhanh cho đến ngày cưới của a để được về thăm nhà, thăm bố, thăm mẹ. hehe. Hôm qua mới vừa gọi điện cho mẹ xong, thế mà h lại thấy muốn gọi nữa rồi. hic. Thấy háo hức ghê í. Hihi
Bỗng nhớ..
Ngày nó còn bé, mỗi khi anh em nó ốm, mẹ lại nấu nguyên một nồi cháo
hành tăm cho anh em nó ăn giải cảm..
Ngày nó còn bé, mẹ nói là: con gái, không biết nấu ăn thì về nhà chồng sẽ khổ lắm..
Ngày nó còn bé, có lần mẹ ốm đấy, mẹ không muốn ăn cơm. thế mà cả mấy anh em chẳng ai biết nấu cho mẹ bát cháo mẹ ăn..
Mẹ có biết không, sau lần đó, các anh đã tự nhủ nhất định phải tập nấu ăn đó mẹ. Bây giờ công nhận là nó có khi còn thua các anh ấy một bậc đấy mẹ. hihi.
Thế nên hôm nay nó nấu xong nồi cháo, bỗng thấy nhớ mẹ ghê gớm.. L
Giờ nó hiểu vì sao thường mấy đứa học tốt tốt chút lại nấu ăn dở rồi mẹ, ngày xưa nó cũng vậy mà, suốt ngày chỉ có học với học thôi. Haiz. Thời gian học còn chẳng có, đâu ra thời gian mà vẽ vời mấy món ăn chứ. Haiz.
Nhưng trộm vía, được cái nó cũng có chút thích thú nấu ăn. Hay nói đúng hơn là nó thích thú khi được nghe người ta khen nó nấu món này ngon, nấu món kia ngon. (mà nó cũng chả rõ có ngon thật không nữa) Hihi. Thế là dạo này cứ rảnh rảnh là nó lại vẽ ra vài ba món. Hehe. Hôm qua nó nấu được món bò kho , ngon ơi là ngon, nó lại nghĩ.. hè về nhất định phải nấu cho bố mẹ ăn. Hihi.
Hóa ra nó cũng có nhiều sở thích lắm mẹ: thích piano, thích nấu ăn, giờ nó lại thích học trang điểm nữa. Khổ nỗi, giờ nó chưa có nhiều thời gian và tiền bạc đê đầu tư cho mấy việc đó. Hic. :(
Gần một tháng nữa là nó được 23 tuổi rồi, thế mà vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai chứ. Nó thấy nó cũng có kén chọn lắm đâu mà. Buồn mẹ nhỉ. Nó biết là mẹ lo rồi đấy. Hihi. Hôm nghe mẹ gọi điện nói chuyện mà nó cứ thấy mắc cười hoài..
Mẹ ah, mẹ đừng lo, dù sao nó cũng vẫn đang phải đi học mà. Chưa có người yêu cũng tốt, nó sẽ tập trung tối đa cho việc học. hihi. và lần này, dù cho chuyện gì đi nữa, nó cũng sẽ chỉ tập trung thời gian vào học thôi!..
Hôm nay chắc nó viết đến đây thôi nhỉ. hihi
Ngày nó còn bé, mẹ nói là: con gái, không biết nấu ăn thì về nhà chồng sẽ khổ lắm..
Ngày nó còn bé, có lần mẹ ốm đấy, mẹ không muốn ăn cơm. thế mà cả mấy anh em chẳng ai biết nấu cho mẹ bát cháo mẹ ăn..
Mẹ có biết không, sau lần đó, các anh đã tự nhủ nhất định phải tập nấu ăn đó mẹ. Bây giờ công nhận là nó có khi còn thua các anh ấy một bậc đấy mẹ. hihi.
Thế nên hôm nay nó nấu xong nồi cháo, bỗng thấy nhớ mẹ ghê gớm.. L
Giờ nó hiểu vì sao thường mấy đứa học tốt tốt chút lại nấu ăn dở rồi mẹ, ngày xưa nó cũng vậy mà, suốt ngày chỉ có học với học thôi. Haiz. Thời gian học còn chẳng có, đâu ra thời gian mà vẽ vời mấy món ăn chứ. Haiz.
Nhưng trộm vía, được cái nó cũng có chút thích thú nấu ăn. Hay nói đúng hơn là nó thích thú khi được nghe người ta khen nó nấu món này ngon, nấu món kia ngon. (mà nó cũng chả rõ có ngon thật không nữa) Hihi. Thế là dạo này cứ rảnh rảnh là nó lại vẽ ra vài ba món. Hehe. Hôm qua nó nấu được món bò kho , ngon ơi là ngon, nó lại nghĩ.. hè về nhất định phải nấu cho bố mẹ ăn. Hihi.
Hóa ra nó cũng có nhiều sở thích lắm mẹ: thích piano, thích nấu ăn, giờ nó lại thích học trang điểm nữa. Khổ nỗi, giờ nó chưa có nhiều thời gian và tiền bạc đê đầu tư cho mấy việc đó. Hic. :(
Gần một tháng nữa là nó được 23 tuổi rồi, thế mà vẫn chưa có mảnh tình nào vắt vai chứ. Nó thấy nó cũng có kén chọn lắm đâu mà. Buồn mẹ nhỉ. Nó biết là mẹ lo rồi đấy. Hihi. Hôm nghe mẹ gọi điện nói chuyện mà nó cứ thấy mắc cười hoài..
Mẹ ah, mẹ đừng lo, dù sao nó cũng vẫn đang phải đi học mà. Chưa có người yêu cũng tốt, nó sẽ tập trung tối đa cho việc học. hihi. và lần này, dù cho chuyện gì đi nữa, nó cũng sẽ chỉ tập trung thời gian vào học thôi!..
Hôm nay chắc nó viết đến đây thôi nhỉ. hihi
------------------------------------------------------
Cám ơn mẹ, cám ơn bố.. vì đã cho con một gia đình tuyệt vời.
Điều con chưa bao giờ nói ra thành lời,
Con yêu bố mẹ rất nhiều!!!
.jpg)
.jpg)
Thứ Năm, 21 tháng 5, 2015
Cuộc sống, vốn chẳng có điều gì là tuyệt đối, cũng chẳng có gì là mãi mãi. Có những thứ ta đang có, có những thứ ta đã mất đi..
...
Xưa giờ, vốn chỉ là chút suy nghĩ tự bản thân, cũng chẳng phải điều gì lớn lao...
bây giờ thì mọi thứ, chắc cũng đã rõ ràng. :)
...
Xưa giờ, vốn chỉ là chút suy nghĩ tự bản thân, cũng chẳng phải điều gì lớn lao...
bây giờ thì mọi thứ, chắc cũng đã rõ ràng. :)
vậy thì có lẽ..
thôi nhé, đến đây thôi...
tạm biệt, bạn của tôi. :)
cám ơn vì những điều gì tốt đẹp!
chúc thành công!! :)
cám ơn vì những điều gì tốt đẹp!
chúc thành công!! :)
Thứ Tư, 20 tháng 5, 2015
Một câu chuyện hay - ý nghĩa.
Câu chuyện về nghị lực của nữ sinh mang thai với thầy gây xúc động lòng người
"Chào các bạn, tôi là một K50 của NEU. Biết đến Confessions này cũng khá lâu rồi nhưng hôm nay tôi mới đủ can đảm chia sẻ về câu chuyện của cuộc đời mình. Mong những bạn gái, những ai đang lầm đường có thể một lần nhìn lại mà ra quyết định đúng đắn hơn.
Tôi đã từng là một đứa con ngoan, trò giỏi, được thầy cô yêu mến, bạn bè nể phục và bố mẹ thì hết sức chiều chuộng. Tôi ưa nhìn, năng động, lại luôn vui vẻ lạc quan. Từ bé đến lớn tôi luôn được bảo bọc kĩ lưỡng nên chẳng biết đến vất vả là gì. Có lẽ chính vì cuộc sống quá xuôi chèo mát mái ấy mà tôi cứ ảo tưởng cho mình là giỏi giang bản lĩnh lắm.
Sóng gió chỉ đến và thử thách cái bản lĩnh kém cỏi ấy của tô khi tôi bắt đầu lên lớp 9. Gia đình gặp biến cố lớn, bố mẹ và anh chị buộc phải vào Sài Gòn sinh sống, để tôi một mình ở nhà với ông bà một thời gian rồi chuyển vào sau.
Cuộc sống cũng không có gì đáng nói nếu tôi không gặp người đó. Khi ấy anh là thầy giáo trẻ mới chuyển về trường cấp 3 của tôi công tác, phụ trách ngay lớp tôi.
Tôi là lớp trưởng nên thường xuyên trao đổi với thầy về nhiều việc. Tôi quý thầy, coi thầy như người anh lớn của mình. Thầy cũng rất quý tôi, luôn quan tâm chăm sóc cho tôi từng chút một.
Có lẽ sự cô đơn, thiếu vắng tình cảm gia đình của tôi đã khiến thầy mềm lòng chăng? Còn với tôi, choáng ngợp trước sự hiểu biết, thâm trầm cùng sự dày dặn kinh nghiệm trong cuộc sống của thầy. Tôi nhanh chóng nghĩ đó là tình yêu.
Ngày qua tháng lại, sau bao lần thầy xuống nhà tôi kèm tôi học (tôi là thành viên duy nhất trong đội tuyển học sinh giỏi của thầy) thì chuyện gì đến cũng phải đến. Tôi hiểu điều đó có nghĩa là gì, tôi đã trở thành đàn bà ở cái tuổi 16 như thế.
Từ ngày đó trở đi, tôi yêu thầy bằng con tim non nớt và suy nghĩ ngô nghê của một đứa học trò. Cứ nghĩ sau này chỉ vài năm nữa thôi, chúng tôi sẽ có thể ở bên nhau một cách đường đường chính chính.
Tôi không phủ nhận là thời gian đó, mình đã hư hỏng đến như thế nào. Bởi ông bà tôi ở cách đó gần 2 cây, chỉ có mình tôi trông nhà, nên gần như tối nào thầy cũng qua và nói muốn kèm tôi học, nhưng sự thực là làm gì thì có lẽ mọi người đều đoán được.
Tôi như kẻ bị mù chỉ tin vào mình thầy, chỉ nghe lời duy nhất thầy, đáp ứng mọi yêu cầu của thầy, vì nghĩ rằng là tình yêu thì phải thế.
Tất cả chỉ thực sự sup đổ khi tôi mang thai. 16 tuổi, làm mẹ ở cái tuổi 16 ư? Tôi chưa từng nghĩ đến. Tôi nói chuyện với thầy, mong tìm ra cách giải quyết nào đó, nhưng đáp lại sự mong mỏi của tôi, thầy ráo hoảnh coi như đứa bé đó chẳng liên quan gì đến thầy.
Thầy phân tích cho tôi thấy, tốt nhất là tôi nên lặng lẽ bỏ đứa bé đi, đừng dại dột mà làm rùm beng mọi chuyện. Tôi hiểu những gì thầy nói, tôi biết thầy nói đúng. Ở vùng quê này thì ai tin được một thầy giáo đường hoàng, đạo mạo lại có thể làm cho một con bé (đã từng) rất giỏi giang man bầu cơ chứ?
Ai có thể chấp nhận được một đứa con gái như tôi? Tôi có trách thầy không? Có chứ. nhưng có lẽ tôi trách bản thân mình nhiều hơn. Tôi ngu ngốc và quá non dại, để bây giờ cái giá phải trả là quá đắt cho cái sự kém cỏi đó.
Sau khi nói chuyện với thầy xong, tôi chỉ cười nhạt và không bao giờ có ý định đến tìm thầy một lần nào nữa. Người đàn ông tôi từng nghĩ là tôi yêu, yêu bằng cả trái tim dại dột, u mê của mình, giờ chỉ còn là nỗi chán chường và thất vọng trong tôi.
Lấy hết can đảm, tôi kể với bố mẹ mọi chuyện. Gần như ngay lập tức, bố mẹ tôi bay ra Bắc.
Trái ngược với suy nghĩ của tôi, nhìn thấy tôi, bố mẹ chỉ khóc. Ngay khi nhìn những giọt nước mắt đang lăn dài trên khuôn mặt khắc khổ của bố mẹ, tôi mới ngỡ ngàng nhận ra tôi là đứa con bất hiếu đến nhường nào.
Rất nhanh sau đó, tôi chuyển trường vào Sài Gòn. Tôi ra đi trong lặng lẽ, không kịp chào tạm biệt cả những bạn bè thân, cũng không có cơ hội gặp lại thầy một lần nào nữa.
Thời gian mang bầu Sún (tên con trai tôi) là thời kì tôi đau khổ nhất. Học lớp 11 mà phải đến trường với cái bụng bầu vượt mặt, không phải nói chắc mọi người cũng đoán được phần nào tôi ê chề nhục nhã ra sao. Thật may khi ngôi trường tôi theo học đồng ý chấp nhận tôi, các bạn bè cũng không dò xét nhiều mà đỗi xử với tôi rất đúng mực.
Ở cái thành phố hoa lệ này, có lẽ họ cũng không quá bận tâm về một con bé mang bầu ở cái tuổi trẻ măng như thế. Gia đình tôi luôn khuyên tôi nên tạm nghỉ một năm, đợi sinh xong rồi tinh tiếp. Nhưng tôi sợ rằng khi tôi rời xa trường học, tôi sẽ sụp đổ. Tôi sợ hãi những khoảng thời gian nhàn rỗi của mình vì khi ấy, những kí ức về thầy, về quãng thời gian buông thả ấy cứ hiện lên giày vò và cắn xé tôi.
Tôi thương con tôi, tôi thương gia đình tôi, nên tôi lại càng phải cố gắng hơn gấp bội. Tôi chăm chỉ đi học ở trường, tập thể dục đều đặn, về nhà lại học tiếng Anh, nghe nhạc và cố gắng không để mình rơi vào trạng thái trầm cảm.
Quãng thời gian đó, nếu không có tình yêu của bố mẹ và anh chị, có lẽ tôi đã chẳng thể vượt qua được. Đến cuối năm lớp 11, tôi sinh bé Sún. Nếm trải nỗi đau đớn tột cùng ấy, tôi mới càng thấy trân trọng sinh mạng của mình, trân trọng gia đình và cuộc sống này nhiều hơn.
Thật may mắn, bé Sún lớn lên dù không có tình yêu của bố nhưng cũng rất ngoan ngoãn và kháu khỉnh. Con đáng yêu và rất quấn bà ngoại. Gia đình tôi tuyệt nhiên không bao giờ nhắc đến khoảng thời gian đó nữa, cũng không bao giờ hỏi tôi về thầy, về cha của Sún.
Nỗi vất vả khi làm một người mẹ đơn thân không phải ai cũng có thể hiểu, nhất là khi tôi lại làm mẹ ở cái tuổi quá trẻ như vậy.
Nhưng tôi biết mình không được phép mềm yếu, mình có gia đình bên cạnh, mình phải cứng cỏi lên để có thể chăm sóc được con. Thời gian đó, tôi tạm nghỉ học để ở nhà chăm sóc cho con cứng cáp hơn một chút.
Nhưng cuộc đời chưa chịu dừng lại ở đó, vào một buổi chiều, bố mẹ tôi đi làm về và bị tai nạn giao thông. Họ đột ngột qua đời. Khi đó, tôi đang học cuối năm 12 và bé Sún đã được gần 2 tuổi.
Không thể diễn tả được nỗi đau tột cùng của anh chị em tôi khi đột ngột mất đi 2 người thân yêu nhất ấy. Riêng với tôi và con, nó chẳng khác gì rơi xuống vực sâu mà không cách nào lên được.
Tôi đã làm khổ bố mẹ quá nhiều, chưa bù đắp được một ngày nào mà giờ bố mẹ đã vội ra đi. Bây giờ khi đang ngồi đây và viết những dòng này, tôi vẫn đang khóc. Nhưng không còn là giọt nước mắt yếu đuối của ngày ấy, tôi chỉ muốn cho bố mẹ thấy là tôi đã vượt qua nỗi đau đó như thế nào và sống ra sao, để bố mẹ có thể yên lòng .
Hết năm học lớp 12, tôi một mình đem con ra Bắc, mặc cho lời ngăn cản quyết liêt của anh chị. Nhưng tôi quyết tâm thực hiện mong mỏi của bố khi còn sống, đó là tôi có thể đỗ được vào trường đại học KTQD. Vừa chăm con, vừa ôn thi, đó là khoảng thời gian cơ cực gian khó nhất đối với một đứa con gái vốn chưa bao giờ phải chịu khổ về vật chất như tôi.
Tôi gửi con ở một nhà trẻ tư nhân, sáng đi dạy thêm, chiều đi chạy bàn, tối về nhà lại vùa chăm con vừa ôn thi. Ấy thế mà tôi cũng đỗ, đỗ vào ngành cao điểm nhất trường hẳn hoi. Ngày biết tin mình đỗ đại học, tôi ôm con ngồi khóc suốt cả một đêm. Cuộc sống của mẹ con tôi giờ sẽ đi tiếp về đâu đây?
Phòng trọ nghèo nàn, thiếu thốn đủ mọi mặt. Vậy mà trời thương con tôi vẫn lớn lên kháu khỉnh và khỏe mạnh. Con đáng yêu, nghe lời và sống rất tình cảm. Anh chị tôi thương em, bảo tôi để con cho anh chị nuôi vài năm cho đến khi tôi học xong, nhưng thằng bé quấn mẹ, không thể xa tôi được 1 tuần.
Vậy là tôi vừa đi học, vừa đi làm, vừa chăm con. Nhiều lúc nghèo đến mức tôi chỉ có thể ăn cơm trắng qua ngày, dành tiền mua sữa cho con. Con thiếu thốn, chưa bao giờ biết đến một bộ quần áo đẹp, chưa bao giờ được tôi đưa đi chơi. Vậy mà con không hề đòi. Có lẽ con cũng thương mẹ con vất vả và hiểu hoàn cảnh của mình nên rất yêu tôi. Nhiều đêm nằm ôm con, nghĩ về lời con trẻ thỉnh thoảng lại hỏi con không có bố hả mẹ, mà tôi ứa nước mắt.
Tôi cũng mong mỏi cho con một cuộc sống đủ đầy, một gia đình hoàn chỉnh, nhưng có lẽ chưa phải là lúc này. Tôi thương con tôi phải lớn lên dưới mái nhà trọ nghèo nàn chật chội, với sự bận rộn của mẹ, với thiếu thốn đủ đường. càng thương con, tôi lại càng điên cuồng lao đầu vào học và đi làm.
Vốn tiếng anh cũng khá nên tôi xin vào làm cho một công ty du lịch, đi tour quanh Hà Nội, nhận tiền típ từ khách du lịch nước ngoài. Tiền lương làm thêm và sự giúp đỡ của anh chị cũng đủ cưu mang mẹ con tôi chật vật đi hết 4 năm dài. 4 năm đó, công việc gì tôi cũng đã từng thử, có đêm chỉ ngủ 2,3 giờ đồng hồ. Từ gia sư, rủa bát thuê, chạy bàn, PG, đến bán hàng, phụ bếp, gì tôi cũng đã từng làm.
Và trong một lần đi gia sư, tôi đã gặp chị. Chị là mẹ của học sinh tôi dạy và cũng là một người mẹ đơn thân. Biết hoàn cảnh của tôi, chị thương lắm. Chị giúp đỡ tôi rất nhiều mà bây giờ tôi vẫn chưa sao trả nghĩa cho chị hết được.
Chị coi tôi như em gái, cho tôi vào làm trong công ty của chị, vô tình lại là nơi phù hợp với ngành nghề tôi đang học. Vậy là mới năm thứ 3 thôi, tôi đã có công việc với đồng lương đủ nuôi con mà không cần nhờ đến anh chị nữa.
Bây giờ, khi đã ra trường được 2 năm, nhờ sự cố gắng của bản thân và sự giúp đỡ của chị, tôi đã là trưởng bộ phận, đã có đủ tiền để nuôi con, thuê cho con một cái nhà tốt hơn, mua cho con hộp sữa tốt hơn.
Vì yêu cầu công việc, tôi cũng chú trọng đến ngoại hình nhiều hơn. Và ít nhất cũng đã trở thành một trưởng bộ phận năng động, trẻ trung, và xinh xắn như mọi người nhận xét.
Khi cuộc sống đang dần ổn định như thế thì tôi lại gặp lại thầy. Thầy xuất hiện trước mắt tôi một cách tình cờ khi thầy đưa cháu trai đến xin việc. Chúng tôi gặp nhau, nhanh chóng nhận ra nhau, rồi cũng nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản để đối diện với nhau.
Hận thù trong lòng tôi sớm đã không còn. Tôi chỉ nhìn thầy như một người bạn đã quá lâu không gặp, không chút tò mò về cuộc sống của thầy, cũng không còn bất cứ cảm xúc nào nữa. Và khi đó, tôi biết rằng, tôi đã có đủ dũng khí để gạt lại quá khứ sau lưng mà sống tiếp."
[ST]
[ST]
Thứ Ba, 19 tháng 5, 2015
Lặng...
Cuộc sống, qua con mắt nhìn của
mỗi người, có lẽ sẽ mang những sắc màu riêng biệt.. có thể sẽ là màu hồng, cũng
có thể sẽ mang một màu đen xám xịt, hay chăng là sự pha trộn với bảy sắc cầu
vồng.. Nhưng một điều chắc chắn rằng, dù cho cuộc đời ấy, dòng đời ấy có mang
màu gì, thì nó cũng luôn chứa đựng những điều đặc biệt nào đó mà ta gọi là “thi
vị cuộc sống”…
--------------
Khi nó vừa mới chập chững bước chân vào giảng đường đại học, có người đã từng nói cho nó biết tb thời sinh viên là như thế nào, nó đã ngây ngô không tin, vì nó nghĩ đơn giản, chỉ cần mọi người đối với nhau chân thành, thì thời gian, khoảng cách hay bất cứ điều gì đều không phải là vấn đề.. tuy nó vẫn biết, trong dòng đời tấp nập xô bổ ấy, người ta hơn thua với nhau nhiều điều lắm, nhưng chữ tình theo nó nghĩ vẫn giá trị nhiều đó chứ..Nó cứ giữ nguyên cái suy nghĩ ấy, đã từng sống hết mình với điều mà nó tin tưởng, nó lựa chọn. Nó cũng đã nghĩ người khác cũng có cũng suy nghĩ như nó vậy….
--------------
Khi nó vừa mới chập chững bước chân vào giảng đường đại học, có người đã từng nói cho nó biết tb thời sinh viên là như thế nào, nó đã ngây ngô không tin, vì nó nghĩ đơn giản, chỉ cần mọi người đối với nhau chân thành, thì thời gian, khoảng cách hay bất cứ điều gì đều không phải là vấn đề.. tuy nó vẫn biết, trong dòng đời tấp nập xô bổ ấy, người ta hơn thua với nhau nhiều điều lắm, nhưng chữ tình theo nó nghĩ vẫn giá trị nhiều đó chứ..Nó cứ giữ nguyên cái suy nghĩ ấy, đã từng sống hết mình với điều mà nó tin tưởng, nó lựa chọn. Nó cũng đã nghĩ người khác cũng có cũng suy nghĩ như nó vậy….
Giữa hai con người, xem nhau là
bạn, nhưng trong ý nghĩ cứ bảo rằng phải sòng phẳng với nhau ở mọi thứ, đừng
quá tin nhau để không hụt hẫng sau này, cứ bình thường ở một mức độ nào đó
thôi, thì có lẽ hai con người đó sẽ chẳng thể nào thân nhau được. Nó e dè điều
đó, bởi nó luôn xem trọng tình bạn, đối với nó tình bạn cũng quan trọng lắm ấy
chứ và điều đương nhiên, nó cũng chẳng thể nào làm đc điều như vậy …
Người ta bảo sống trên đời đừng
nên quá thật thà, cả tin sẽ chẳng có lợi cho mình, nói thế nghĩa là mình cần
ranh ma một chút, và phải đặt nhiều dấu chấm hỏi trước mọi việc phải nhỉ?.
Nhưng có lẽ nó không làm được như vậy, bởi nó là thế, khi đã tin yêu, quý mến
ai rồi thì nó sẽ sẵn sàng san sẻ , sẽ làm tất cả những gì mình có thể khi họ
cần, dù đôi lúc người ta khiến nó tổn thương..
Có người từng bảo nó ngốc, nó
cũng nghĩ mình ngốc quá. Nó vẫn biết đấy chứ, nó biết có người chưa bao giờ
thực sự coi nó là đb, có người chưa bao giờ đặt nó lên một vị trí khác, có
người vẫn chỉ luôn coi nó là một “đối tác”. Nhưng nó đã tin, tuy rằng đã từng
mất niềm tin, nhưng bởi lẽ trong tb, nó là đứa dễ dàng tha thứ lắm… rồi nó cứ
thế, cứ phải nhận lấy về mình sự thất vọng..
Có lẽ cũng vì vậy, có những
khoảnh khắc nó đã từng thấy mất lòng tin với tình bạn hơn chục năm của nó. Niềm
tin đối với nó quan trọng lắm, có phải nó k biết đâu, thế mà nó vẫn dễ dàng bị
lừa chỉ bởi nó quá tin họ.. có lẽ họ k hiểu đâu nhỉ? Chắc nó vẫn hiểu vì sao họ
lại nói dối nó như thế, nhưng nó thấy thất vọng lắm, vì điều đó đã chứng minh,
giữa tình bạn của họ và nó, dường như đã có một sợi dây vô hình .. mà trước nay
nó ngây ngô k hiểu…
Đối với nó, họ là một đứa bạn
thân thân nhất, nhưng nó phân vân k biết, với họ, thì nó là gì? … Bởi ngoài nó,
có lẽ họ còn có nhiều mối quan tâm khác lắm!
--------------
Lần nào cũng vậy, chuyện này rồi đến chuyện khác, người này rồi đến người khác. Đâu phải nó không hiểu, nó biết chứ, biết ng ta coi nó ra sao, biết khúc mắc đang ở đâu. Nếu nó muốn quay lưng đi thì cũng có khó gì, nhưng có lẽ lần nào, nó cũng luôn lựa chọn sự im lặng, để rồi nó tự chấp nhận là kẻ bị động. nó biết mà, nhưng chỉ là, vẫn có hơi chút bất ngờ..
--------------
Lần nào cũng vậy, chuyện này rồi đến chuyện khác, người này rồi đến người khác. Đâu phải nó không hiểu, nó biết chứ, biết ng ta coi nó ra sao, biết khúc mắc đang ở đâu. Nếu nó muốn quay lưng đi thì cũng có khó gì, nhưng có lẽ lần nào, nó cũng luôn lựa chọn sự im lặng, để rồi nó tự chấp nhận là kẻ bị động. nó biết mà, nhưng chỉ là, vẫn có hơi chút bất ngờ..
Uh thì chắc do nó chẳng giỏi
giang gì, nó không quen sống giả dối, yêu ghét gì nó cũng muốn thẳng thắn, vậy
nên, chắc nó làm mất lòng nhiều người rồi ấy nhỉ?
Nhưng có lẽ lần này cũng thế, nó
cũng chẳng muốn trách ai, nó phải cám ơn mới đúng, vì nó thực sự hiểu, con
người vốn dĩ, luôn luôn rất ích kỷ! có lẽ nếu như có lần sau, nó cũng sẽ ích kỷ
cho riêng nó!
Nó phải cảm ơn mới đúng, vì cũng
nhờ thế, nó nhận ra được cái gì là đáng trân trọng!
Và sau tất cả, có lẽ giúp nó hiểu, Bạn thân, đơn giản chỉ là hai
người bạn cùng nghĩ rằng người kia chính là BẠN THÂN của mình. Nhưng trong tình
bạn mà còn so đo tính toán này nọ, thì đó tuyệt đối, k phải là tình bạn thân!!
Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015
Radio online..
"..chúng
ta bước vào đám đông và biết mình thất lạc, nhưng lại không muốn ai chìa bàn
tay ra để cầm, để níu giữ những tổn thương mà vẫn từng ngày dấu kín.."
Chủ Nhật, 17 tháng 5, 2015
"Ký ức là
thứ có thể xóa nhòa được bởi thời gian nhưng không ai dám chắc là đến bao giờ,
có những thứ cảm xúc gần như là mặc định mà chỉ cần khi ta nhắc đến tất cả sẽ lại
quay trở về nguyên vẹn như khi bắt đầu.."
…..
thời gian, vốn dĩ không chờ đợi một ai,
mọi thứ có lẽ đều đã đổi thay,
…..
thời gian, vốn dĩ không chờ đợi một ai,
mọi thứ có lẽ đều đã đổi thay,
Tạm biệt!!
Thành công nhé! :)
BÍ QUYẾT 90/10 - CHÌA KHÓA CỦA HẠNH PHÚC !
Bí quyết đó là gì?
10% cuộc đời là những gì xảy đến đối với bạn.
90% cuộc đời là do những phản ứng của bạn đối với những chuyện xảy đến đó.
Thế nghĩa là sao?
Giờ hãy thử xét một ví dụ :
Bạn đang dùng điểm tâm cùng với gia đình. Con
gái bạn làm đổ cà phê lên áo bạn. Chuyện đó xảy ra bất chợt, bạn không kiểm soát được.
Điều xảy ra tiếp sau đó là phản ứng thuộc quyền quyết định của bạn. Bạn mắng cháu. Cháu
phát khóc. Bạn trách cả vợ mình đã đặt tách cà phê
quá gần rìa bàn. Hai người bắt đầu cãi nhau một hồi. Bạn đùng đùng bước
lên lầu thay áo. Khi bạn trở xuống con bạn vẫn còn khóc, chưa ăn xong để đi học. Cháu bị lỡ chuyến xe đưa rước.
Vợ bạn phải hối hả đi làm. Bạn đi nhanh ra, đưa con gái đến trường.
Sợ trễ, bạn chạy xe vượt tốc độ cho phép. Sau
khi chịu phạt nặng, bạn đưa con tới trường trễ hết 15 phút. Con bạn chạy nhanh vào lớp không kịp chào bạn. Bạn đến văn phòng trễ 20 phút, lại thấy mình bỏ quên chiếc cặp ở nhà. Ngày của bạn đã bắt đầu một cách thật khủng khiếp. Chuyện càng lúc càng
tệ hại tiếp tục xảy ra.
Buổi chiều bạn buồn chán trở về nhà để thấy vợ con không vui vẻ đón mừng mình như ngày hôm trước.
Tại sao bạn có một ngày buồn chán như thế?
A. Tại tách cà phê
chăng?
B. Tại con gái bạn chăng?
C. Tại người
cảnh sát à?
D. Do bạn gây ra đấy chứ?
Câu trả lời đúng là D. Bạn đã không làm
chủ cái 90% thuộc quyền phản ứng của mình. Cách phản ứng chỉ trong năm giây
của bạn đã tạo nên một ngày bất hạnh.
Bạn cũng đã có thể phản ứng một cách khác. Khi
tách cà phê đổ, cháu bé muốn khóc, bạn đã có thể nói: “Không sao
đâu con, lần sau con nên cẩn thận hơn một chút”. Bạn nhẹ nhàng lên lầu thay áo và
mang theo chiếc cặp. Bạn xuống nhà vừa kịp vẫy tay chào lại cháu bé lên xe
đưa rước. Vợ chồng bạn hôn nhau rồi cùng đi làm. Bạn đến văn phòng sớm năm phút và
vui vẻ chào các đồng nghiệp buổi sáng. Có lẽ sếp cũng khen bạn về một ngày làm việc có hiệu quả.
Hãy nhớ rằng phản ứng của bạn rất quan trọng. Chuyện bất ngờ xảy ra chỉ chiếm 10%, quyết định phản ứng của bạn chiếm tới những 90%. Hãy nhớ và áp dụng bí quyết 90/10 cho mọi việc xảy ra trong ngày,
bạn sẽ thấy cuộc đời bạn tốt hơn thật nhiều.
[ST]

Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




